Gã thợ giày máu lạnh
Diễn đàn Chiến Sĩ Trẻ Việt Nam

Nơi giao lưu cho các đ/c và các bạn đang công tác hoặc yêu mến lực lượng Vũ trang Nhân dân Việt Nam


    Gã thợ giày máu lạnh

    Share
    avatar
    thygiang
    Hạ sĩ
    Hạ sĩ

    Tổng số bài gửi : 160
    Tiền của bạn (VND) : 413
    Thank : 9
    Join date : 25/05/2011

    default Gã thợ giày máu lạnh

    Bài gửi by thygiang on Sun Jun 01, 2014 11:23 am

    Chiều ngày 8/1/1975, cảnh sát Leonia bất ngờ nhận được cuộc điện thoại từ một người phụ nữ tên là Lucy Bevacqua sống ở đại lộ Glenwood. Bà Lucy thông báo người hàng xóm đang la hét không ngừng, có chuyện gì đã xảy ra với họ.

    Edwinna Romaine hốt hoảng chạy ra khỏi nhà, miệng la hét. Từ xa, bà Bevacqua chỉ nghe thấy Romaine hét và nhắc hai từ, “súng”, “tầng hầm”. Romaine ngã gục xuống đường, chân vẫn còn bị trói. Bevacqua đã chứng kiến mọi chuyện và gọi điện cho cảnh sát.

    Ngôi nhà của Edwinna Romaine
    Trung sĩ Robert MacDougall cùng đồng nghiệp có mặt khi Romaine vẫn nằm gục trên đường, chân bị trói. MacDougall tiến lại gần hơn. Ngay khi nhìn thấy McDougall, Romaine đã khóc nức nở, “Chúa ơi, cả gia đình tôi đã bị giết”.
    MacDougall giữ lấy Romaine, cố gắng trấn an bà trong cơn hoảng loạn. Những nhân viên khác đột nhập vào bên trong nhà Romaine.
    Theo bà Romaine, những kẻ đột nhập vào nhà bà có mang súng và dao, bà nghĩ có ai đó đã bị giết.
    MacDougall tháo sợi dây buộc ở chân Romaine, sau đó tìm cách tiếp cận vào ngôi nhà qua lối cửa sau. Cửa đã được mở sẵn, MacDougall dễ dàng vào được bên trong. MacDougall đi dọc theo hành lang dẫn đến bếp, rồi đến phòng khách. Ai đó đã tắt hết điện trong nhà. Trên sàn nhà, có vài sợi dây giống như loại dây hung thủ buộc chân bà Romaine.
    Ngay khi bước chân lên cầu thang, MacDougall nhìn thấy một cánh tay đưa ra từ phía sau chiếc ghế dài trong phòng khách.
    Một người phụ nữ khác chân bị trói, khó khăn lê từng bước về phía MacDougall. Cô ta đang khóc, và không thể nói thành tiếng. MacDougall gặng hỏi những người này chỉ chỉ tay lên phía tầng trên. MacDougall hiểu được có điều gì đó rất khủng khiếp đã xảy ra phía trên. Anh cởi trói cho người và  đưa cô ấy ra ngoài trước khi bước lên cầu thang.
    Bước vào phòng ngủ lớn, MacDougall phát hiện có ba người, hai người phụ nữ và một cậu bé trong phòng, cả ba không mảnh vải che thân.
    Một người phụ nữ nằm trên sàn, hai tay bị trói, có băng dính dính chặt trên miệng. Một người phụ nữ nữa và một cậu bé bị trói cùng nhau trên giường, miệng cũng dính băng dính. Cả ba người còn sống.
    The lời khai họ, có một người đàn ông đã đột nhập vào trong, khống chế và đe dọa họ bằng dao và súng ngắn. Gã đã trói từng người một bằng những sợi dây được chuẩn bị sẵn. Điều đặc biệt, có một cậu bé khoảng chừng 14, 15 tuổi đi cùng gã.
    MacDougall rời khỏi phòng, theo lời họ anh cùng đồng nghiệp men theo cầu tháng tối tới căn phòng phía bên dưới, căn phòng này được thiết kế như một tầng hầm.
    Khi đèn tầng hầm được bật lên, họ thấy một người phụ nữ mặc váy trắng, tay chân bị trói nằm gục bên tường. Người này đã chết, trên quần áo nhiều vết máu, một vết rạch dài trên cổ. Không có dấu hiện bị lạm dụng trước khi chết.
    Phía gần lò sưởi, một người đàn ông bị trói nằm sấp, người này cũng là nạn nhân, anh ta còn sống.
    Khi được tháo băng dính trên miệng, người này cho biết mình là Frank Welby, khách của gia đình.
    Khi các nạn nhân đã được đưa ra khỏi ngôi nhà, cảnh sát bắt đầu thu thập lời khai. Không ai trong nhà biết kẻ đột nhập là ai.
    Theo thông tin thu được, hôm đó, Didi Wiseman, 28 tuổi cùng cậu con trai 4 tuổi của mình tới thăm ông bà Edwinna và DeWitt Romaine. Ông Romaine vừa phục hồi sau cuộc phẫu thuật tim. Hai cô em gái sinh đôi của Wiseman,  Randi và Retta 21 tuổi vẫn sống ở đây.
    Sáng hôm đó, Retta cùng bạn trai là Frank Welby ra ngoài chơi, tuy nhiên họ quay về rất sớm, Randi cũng đến viện. Trong nhà  có bà ngoại Didi, 90 tuổi, bà bị liệt phải nằm một chỗ.
    Khoảng 1h30, qua cửa sổ, Didi nhìn thấy một người đàn ông da ngăm đen, tóc xoăn, đen dắt một cậu bé gầy gò với mái tóc dài, đi chân đất gần khu vực nhà cô. Người đàn ông trông có vẻ lôi thôi, không giống như những nhân viên bán hàng, hay tiếp thị.
    Didi thấy bất ngờ khi hai cha con gõ cửa nhà mình. Chính cô là người chạy ra mở cửa. Có mùi khó chịu từ hai cha con người này, Didi không thể nhận ra đó là mùi gì.
    Người đàn ông giới thiệu mình là John Hancock, nhân viên bán hàng. Didi chưa kịp hỏi thêm gì thì đã bị người đàn ông này khống chế bằng 1 khẩu súng ngắn. Gã đẩy Didi về phía trước. Cậu bé đi cùng chỉ đứng quan sát.
    Điều gì đã xảy ra với những thành viên trong nhà bà Romaine? Mời các bạn đón đọc Gã thợ giày máu lạnh (Kỳ 2) vào SÁNG SỚM ngày 11/05/2014
    MT (Theo Trutv) (Khampha.vn
    avatar
    thygiang
    Hạ sĩ
    Hạ sĩ

    Tổng số bài gửi : 160
    Tiền của bạn (VND) : 413
    Thank : 9
    Join date : 25/05/2011

    default Re: Gã thợ giày máu lạnh

    Bài gửi by thygiang on Sun Jun 01, 2014 11:24 am

    Phác họa chân dung hung thủ
    Gã thợ giày máu lạnh (Kỳ 2)


    Bất ngờ bị người đàn ông lạ mặt dùng súng khống chế, Didi tỏ ra rất sợ hãi, cô ngoan ngoãn nghe theo lời hắn.
    Cậu bé đi cùng chỉ đứng nhìn, không hề tỏ thái độ gì.
    Con trai Didi, cậu bé Bobby 4 tuổi bất ngờ xuất hiện trong phòng khách. Cậu bé khóc lớn khi thấy có người lạ và nhìn thấy mẹ mình đang sợ hãi. Người đàn ông lạ chĩa súng về phía cậu, những hắn không bắn. Bobby sợ hãi chạy vào phòng, đóng chặt cửa theo lời của Didi. Lúc này, Didi thực sự cảm thấy lo lắng.
    Hắn túm tóc Didi, hỏi cô trong nhà hiện có những ai. Didi bị khống chế, cô dẫn hắn lên tầng trên. Ngay khi vừa bước lên vài bậc, Bobby đã mở cửa phòng, chạy lại túm lấy áo Didi và khóc lớn.
    Hai mẹ con Didi và Bobby bị nhốt vào phòng ngủ, bị ép cởi bỏ quần áo và trói cùng nhau trên giường. Cả hai bị dính băng dính trên miệng để không thể kêu khóc. May mắn cho Didi, cô không bị hãm hiếp.
    Cửa phòng ngủ vừa khóa, Didi nghe thấy tiếng chuông cửa reo. Có người vừa về. Didi hi vọng hai kẻ đột nhập sẽ sợ hãi và rời khỏi đây.
    Phòng khách nhà Romaine
    Em gái Didi trở về từ bệnh viện, cô ngạc nhiên khi thấy một người đàn ông lạ ra mở cửa cho mình. Hắn tỏ ra khá bình tĩnh và tự nhiên. Randi không biết chuyện gì đang xảy ra, cô không hiểu người lạ này đang làm gì trong nhà mình.
    Randi bất ngờ bị hắn túm lấy, khống chế bằng dao. Hắn ép cô lên tầng, nhốt chung cùng với Didi và Bobby. Randi cũng bị ép cởi bỏ quần áo và bị dính băng dính trên miệng.
    Khi cả ba không thể chống cự được, hắn rời khỏi phòng, cậu bé đi cùng bắt đầu lục soát toàn bộ căn phòng để lấy những món đồ có giá trị.
    Tiếng chuông cửa lại kêu lên, cậu bé vội vã rời khỏi phòng. Randi biết chắc chắn mẹ cô về.
    Bà Romaine trở về nhà cùng lúc với Retta và Frank. Nhìn thấy người lạ trong nhà mình với khẩu súng, bà Romaine sợ hãi tới mức ngất ngay tại chỗ. Chân bà cũng bị trói lại ngay sau đó.
    Retta bị khống chế, nằm úp xuống sàn nhà, cậu bé đi cùng trói chân cô trong khi hắn khống chế Frank.
    Frank dẫn hắn xuống căn phòng nhỏ phía dưới, nơi bà ngoại Didi nằm. Frank nằm sấp bên cạnh lò sưởi, bị trói chân, miệng bịt bằng dính. Chiếc đồng hồ anh đang đeo bị lột bỏ.
    Bà ngoại Didi  kêu lên nhưng không nghe rõ tiếng, bà cố gắng làm gì đó. Kẻ lạ mặt lạnh lùng lôi bà ra khỏi giường, thẳng tay rạch một vết dài ngang cổ. Đây là nạn nhân duy nhất trong nhà bị giết.
    Hai người rời khỏi căn phòng, lục soát khắp nhà và đập phá một số đồ đạc.
    Chiếc áo sơ mi dính máu trên cánh tay hung thủ vứt lại
    Bà Romaine tỉnh dậy, sợ hãi khi thấy con gái nằm bất động dưới sàn. Bà nghĩ rằng từng người đã bị giết.
    Cố gắng nởi lỏng chiếc dây buộc ở chân, bà Romaine lao ra cửa, miệng không ngừng la hét cho đến khi người hàng xóm nghe tiếng và gọi cho cảnh sát.
    Hai kẻ lạ mặt vội vã rời khỏi căn nhà qua lối cửa sau cùng với tiền và những đồ có giá trị vừa lấy được.
    Không xa ngôi nhà của  gia đình Romaine, một người phụ nữ khi đang đi dạo nhìn thấy một người đàn ông và một cậu bé chạy xuống dưới ngọn đồi, dáng vẻ vội vã,  họ có cúi xuống nhặt một cái gì đó.
    Người đàn ông cởi chiếc áo của mình vứt xuống đất, trên chiếc áo có dính máu. Người phụ nữ này đã liên hệ với cảnh sát.
    Tại nhà Romaine, thám tử Robert Roseman đang cố gắng tìm những bằng chứng liên quan. Rất nhiều thứ đã bị lấy đi, có vết chân dính đầy máu trên sàn, nhiều đoạn dây và một cuộn băng dính có dính một vài sợi tóc được tìm thấy.
    Một số người dân cho biết họ đã nhìn thấy một người đàn ông trung tuổi cùng một cậu bé ngày hôm đó, nhưng không ai biết họ là ai.
    Một tài xế xe taxi cho biết hôm đó anh đã trở hai người khách như miêu tả của cảnh đến New York. Hai người có thể là cha con, họ tỏ ra vội vàng, cả hai không nói gì với nhau khi ngồi trên xe.
    Dọc theo con đường từ nhà Romaine đến điểm đón xe, cảnh sát tìm thấy một con dao dính máu, một khẩu súng cỡ nòng 0.32 bị vứt lại trong bụi cây ven đường. Những người trong gia đình Romaine nhận ra đó là khẩu súng kẻ lạ mặt dùng để khống chế họ.
    Khám nghiệm tử thi cho biết, nạn nhân duy nhất bị giết do một nhát rạch ngang cổ và một vết đâm vào tim.
    Con dao và khẩu súng tìm được không đủ thông tin để có thể tìm ra chủ nhân của nó, chiếc áo sơ mi để lại có dán nhãn sản xuất ở Philadelphia, trong túi có tờ giấy ghi địa chỉ một tiệm giặt là.
    Công tố viên Larry McClure cho rằng, hai người lạ này đã từng tham gia các vụ anh yêu em trước đó, miêu tả của những người trong gia đình Romaine về hung thủ giống với miêu tả hai kẻ đã từng phạm tội ở New Jersey, Maryland và một vài thị trấn ở Pennsylvania.
    Có dấu vân tay lạ được tìm thấy tại nhà Romaine.  
    Những bằng chứng thu được có giúp cảnh sát tìm ra hung thủ? Mời các bạn đón đọc Gã thợ giày máu lạnh (Kỳ 3) vào SÁNG SỚM ngày 13/05/2014
    MT (Theo Trutv) (Khampha.vn)
    avatar
    thygiang
    Hạ sĩ
    Hạ sĩ

    Tổng số bài gửi : 160
    Tiền của bạn (VND) : 413
    Thank : 9
    Join date : 25/05/2011

    default Re: Gã thợ giày máu lạnh

    Bài gửi by thygiang on Sun Jun 01, 2014 11:27 am

    Hai cha con nhà Joseph Kallinger có thể bị truy tố vì liên quan đến nhiều vụ anh yêu em và hiếp dâm xảy ra gần Harrisburg. Con trai Kallinger được chuyển đến trại tạm giam cho trẻ vị thành niên đợi ngày xét xử.
    Dấu vân tay của cả hai cha con trùng với những dấu vân tay được tìm thấy tại hiện trường một số vụ án.
    Elizabeth, vợ Kallinger không tin vào những thông tin cảnh sát cung cấp. Bà cho rằng đã quá nhiều bi kịch xảy đến với gia đình bà: con trai vừa mất một năm trước, em gái cũng mất không lâu sau đó vì bệnh tật, mẹ đẻ hiện đang phải phẫu thuật, và bây giờ là chồng và con đối diện với pháp luật.
    “Đó là một sự nhầm lẫn tai hại, chồng tôi không làm những điều này”, Elizabeth khẳng định như vậy. “Tôi không thể mất thêm người thân nào nữa.”
    Cảnh sát đã lục soát nhà Kallinger và nhà mẹ đẻ của hắn ngay bên cạnh. Họ thu được nhiều đồ có giá trị, trong đó có cả những đồ trang sức được thông báo mất *** trong một số vụ anh yêu em gần đây. Đây chính là bằng chứng buộc tội cha con Kallinger.
    Phóng viên tờ The Philadelphia Inquirer đã phỏng vấn nhiều người hàng xóm của Kallinger. Một điều ngạc nhiên là tất cả đều khẳng định Kallinger vô tội, không thể là kẻ giết người.
    Tại đồn cảnh sát, các nhân viên điều tra đã thẩm vấn Kallinger. Họ đã có được rất nhiều bằng chứng để buộc tội hắn, và chắc chắn Kallinger là hung thủ mà họ đang truy lùng. Điều họ cần làm bây giờ là tìm ra động cơ gây án. Kallinger làm vậy là vì tiền?
    Kết quả đối chiếu dấu vân tay
    Khi Kallinger được đưa tới phòng riêng để phỏng vắn, hắn bất ngờ nhìn thấy con trai đang bị nhốt ở một khu gần đó đợi điều tra. Kallinger tức giận quay sang nói với các nhân viên điều tra, “Nếu con trai tôi có vấn đề gì. tôi sẽ giết chúng đ/c.”
    Con trai Kallinger đã bị thẩm vấn một ngày trước đó, khi các nhân viên điều tra hỏi cậu bé đã làm gì vào những ngày nghỉ học. Cậu bé đã không trả lời. Điều trùng hợp, những vụ án có liên quan đến cha con nhà Kallinger đều xảy ra vào những hôm cậu bé nghỉ học.
    Bà Elizabeth đã tìm luật sư Malcolm Berkowitz để bào chữa cho chồng. Bà cũng khai nhận với cảnh sát tất cả đồ nữ trang họ tìm thấy là của mình.
    Quá trình điều tra kéo dài nhiều tháng, đủ cho các nhân viên điều tra nhận ra rằng Kallinger là một kẻ hoang tưởng. Hắn luôn nói rằng Chúa đã tạo ra hắn, giao cho hắn một sứ mệnh đặc biệt, hắn xuất hiện để giúp mọi người khai sáng bộ não của họ.
    Một thời gian sau khi Kallinger bị giam giữ, bà Elizabeth cũng thừa nhận rằng bà cảm thấy thoải mái hơn, được tự do hơn thời gian bà ở nhà. Elizabeth không muốn chồng mình trở về nữa. “Ông ấy đã từng quản lý tôi rất chặt và không muốn thành viên nào trong gia đình có bạn bè.”
    Tháng 8/1974, Kallinger đã được giám định tâm thần trước khi bị đem ra xét xử.
    Tiến sĩ tâm thần John Hume đã kết luận Kallinger mắc chứng rối loạn nhân cách, khác với chứng rối loạn tâm thần thường gặp. Kallinger có thể nhận biết đúng sai, và phải chịu trách nhiệm trước những việc làm của mình.
    Ngày 8/9/1975, Kallinger bị đưa ra xét xử. Hắn bị buộc tội liên quan đến nhiều vụ anh yêu em, hiếp dâm, giết người
    Có bốn nạn nhân xuất hiện tại phiên tòa xác nhận Kallinger là kẻ đã tấn công họ. Kết quả xác định dấu vân tay tại hiện trường khớp với dấu vân tay của Kallinger, đồ trang sức tìm thấy tại nhà riêng của hắn là đồ trang sức của nạn nhân. Những bằng chứng này đã đủ để buộc tội hắn.
    Trong suốt phiên tòa, Kallinger không ngừng cầu nguyện. Hắn không quan tâm đến điều gì đang xảy ra, chỉ quay sang trả lời khi luật sư của hắn đặt câu hỏi.
    Phía luật sư của Kallinger cho rằng không thể buộc tội một người tâm thần, không thể kiểm soát hành vi của mình như Kallinger.
    Tuy nhiên, các công tố viên đã đưa ra được những bằng chứng xác thực chứng minh hắn là một người hoàn toàn bình thường.
    Khi con gái út của Kallinger có vấn đề về sức khỏe, hắn đã viết thư cho rất nhiều chuyên gia trên khắp đất nước với hi vọng họ sẽ tìm ra phương pháp cứu con mình.
    Kallinger cũng đã chăm sóc tốt gia đình mình suốt những năm qua, lo tất cả chi phí cho gia đình, duy trì hoạt động của cửa hàng đóng giày, chăm sóc mẹ già bị bệnh…. Đây là hành động của một người hoàn toàn bình thường, hiểu biết và nhận thức được mọi chuyện.
    Kallinger có thể nhớ được mọi chuyện liên quan đến gia đình mình, nhưng lại không nhớ được cách hắn đột nhập vào các gia đình, anh yêu em đồ và mang cất giữ tại nhà mẹ đẻ. Kallinger tự nhận hắn làm những điều này khi hắn là con người khác.
    avatar
    thygiang
    Hạ sĩ
    Hạ sĩ

    Tổng số bài gửi : 160
    Tiền của bạn (VND) : 413
    Thank : 9
    Join date : 25/05/2011

    default Re: Gã thợ giày máu lạnh

    Bài gửi by thygiang on Sun Jun 01, 2014 11:27 am

    Phiên tòa xét xử Kallinger được mở công khai. Rất nhiều bằng chứng được đưa ra trước tòa, đủ để khẳng định Kallinger là hung thủ gây nên những vụ anh yêu em, hiếp dâm. Phía luật sư chỉ có thể biện minh cho những hành động phạm pháp của Kallinger là do hắn không bình thường về tâm lý.
    Đoàn bồi thẩm đã mất hơn một giờ đồng hồ để đưa ra phán quyết liệu là Kallinger có phải chịu tội hay không. Theo họ, vấn đề tâm lý không ảnh hưởng đến việc gây án của Kallinger, tại phiên tòa, phản ứng của hắn chủ yếu nhằm thoát tội.
    Phía luật sư của Kallinger có 7 ngày để kháng cáo.
    Luật sư Malcolm Berkowizt cũng thừa nhận những bằng chứng buộc tội Kallinger là đúng và đáng tin cậy, Kallinger phải chịu tội. Tuy nhiên, theo luật sư Berkowizt, cần xem xét hoàn cảnh gia đình của Kallinger trước khi định tội hắn. Cái chết của cậu con trai một năm trước, mẹ hắn qua đời hai tuần sau khi hắn bị bắt, con gái xác định mắc bệnh hiểm nghèo…tất cả những điều này đã khiến Kallinger bị ảnh hưởng rất nhiều về tâm lý.
    Luật sư Berkowizt đề nghị phía quan tòa “thương xót” Kallinger.
    Ngôi nhà của Edwinna Romaine
    Đoàn bồi thẩm cho rằng Kallinger là một người độc ác, không chỉ độc ác trong cách ra tay với những nạn nhân, hắn còn lôi kéo cậu con trai mới 12 tuổi của mình vào tội ác. Kallinger bị coi là một kẻ bạo lực và nguy hiểm, bản án dành cho hắn có thể từ 30 đến 80 năm tù giam.
    Kallinger đã từ chối nói điều cuối cùng trước khi nhận bản án. Mọi thủ tục cho việc dẫn độ Kallinger đến New Jersey xét xử về tội giết người đã được chuẩn bị.
    Trong thời gian chờ bị dẫn độ, Kallinger đã có những hành động kì quặc hơn nữa như muốn chứng minh hắn thực sự có vấn đề về tâm lý. Tuy nhiên, những việc làm của hắn được giám sát hằng ngày bởi các bác sĩ tâm thần, họ kết luận Kallinger đã cố làm vậy.
    Paul Giblin sẽ là luật sư của Kallinger tại phiên tòa ở New Jersey. Ginlin đã mời Tiến sĩ Irwin Perrs từ trường đại học Y Rutgers đến để xác định lại tình trạng tâm lý của Kallinger.
    Sau hơn 14 tiếng nói chuyện với Kalllinger, Tiến sĩ Irwin Perrs kết luận Kallinger bị tâm thần phân liệt.
    Tuy nhiên, Perrs cũng thừa nhận một số hành vi của Kallinger thể hiện không phải là kết quả của chứng rối loạn tâm thần, “nhiều hành vi như trò chơi”.
    Theo Perrs, Kallinger tỏ ra thích thú khi những người trò chuyện với hắn lúng túng.
    Trong khi đợi phiên tòa xét xử về tội giết người, Kallinger đã gửi thư cho Giáo sư Flora Chreiber, hiện đang là giảng viên tiếng Anh, đồng thời là người phát ngôn của sở tư pháp Manhattan.
    Mặc dù Flora là giáo viên tiếng Anh, và không có kỹ năng trong việc phân tích, đánh giá những vấn đề liên quan đến chứng rối loạn tâm thần, nhưng bà đã có một cuốn sách nhắc nhiều đến vấn đề này.
    Mục đích của Kallinger và luật sư Giblin là “nhờ” Flora tuyên truyền thông tin bệnh tình của hắn cho truyền thông.
    Kallinger được đưa ra xét xử tại Hackensack, New Jersey ngày 13/9/1976 cho tội danh giết Maria Fasching, và tham gia môt số vụ anh yêu em, hành hung…
    Phải mất 9 ngày đế lựa chọn đoàn bồi thẩm trước khi phiên tòa bắt đầu. Kallinger vẫn một mực không nhận tội.
    Ngày 13/10, sau hơn hai giờ bàn bạc căng thẳng, đoàn bồi thẩm đã tuyên Kallinger có tội. Ngày hôm sau, tòa tuyên án chung thân không khả năng phóng thích đối với hắn.
    Một số thông tin cho biết năm 1977, Kallinger đã đốt phòng giam của mình, sau đó được chuyển đến bệnh viện tâm thần ở Trenton và được theo dõi 3 tuần tại đây.
    Kallinger bị chuyển đến bệnh viện hình sự ở Waymart, Pennsylvania. Tại đây, hắn đã cố gắng phóng hỏa đốt phòng giam của mình nhiều lần.
    Trong suốt những năm chịu án tại các nhà tù, Kallinger đã làm thơ và sữa chữa những đôi giày của nhân viên nhà tù. Năm 1966, Kallinger chết do một cơn động kinh.
    MT (Theo Trutv) (Khampha.vn)

    Sponsored content

    default Re: Gã thợ giày máu lạnh

    Bài gửi by Sponsored content



      Diễn đàn Chiến Sĩ Trẻ Việt Nam-Cơ quan chủ quản Trường Huấn luyện Vệ sỹ Tp.HCM
      ---------
      Trân trọng cảm ơn những người thầy đã cố vấn cho Diễn đàn:
      Thiếu tá.Đặng Hải Tương-nguyên Đội phó Đội Truy Xét-Phòng CSĐT CA Tp.HCM-Giám đốc Cty Bảo vệ Hoà Bình
      Thiếu tướng.Nhà giáo. Nhà nghiên cứu LSQS.Trần Ngọc Thổ
      Nhà thơ.Hoạ sĩ. Luật gia. Hoàng Quốc Huy-Giảng viên Viện Nghiên cứu - Ứng dụng và Phát triển Võ thuật Sơn Long Đường
      Email:chiensitrevietnam@gmail.com
      Giấy phép số 268/GP-BTTT, Cục quản lí PTTH & TTĐT (Bộ TTTT) cấp
      ® Không sao chép thông tin từ Forum này khi chưa có sự đồng ý bằng văn bản của Ban Quản trị Diễn đàn Chiến Sĩ Trẻ Việt Nam.
      © 2012chiensitre. All Rights Reserved
      Hôm nay: Sat Sep 22, 2018 3:16 pm